Stt mùa đông cô đơn với những buổi sáng mờ sương lạnh buốt

Đăng bởi: An Nhiên

Mùa thu mát mẻ tinh khôi qua đi, bầu trời thay vào đó trở nên xám xịt và khiến người ta “them khát” lắm những tia nắng trong trẻo. Một buổi sáng mùa đông lạnh lẽo, rét mượt chẳng muốn bước ra khỏi tấm chăn ấm áp, ngoài kia sương mờ giăng kín những con đường, đôi khi ta ngại ra đường cũng vì chẳng có bàn tay ấm áp nào nắm lấy, cô đơn là thế… những buổi sáng mùa đông.

Sài Gòn mấy hôm nay không đỏng đảnh, chanh chua với cái nắng oi nồng vốn có. Thay vào đó là những buổi sáng mờ sương với vài giọt mưa bay lất phất, hay những buổi chiều rả rích, se se. Mỗi lần dậy sớm, nhìn ra cửa sổ, tôi vẫn còn thấy được hơi lạnh đọng lại mờ mờ trên những khung kính, thật giống với buổi sáng mùa đông Hà Nội. 

 

Sáng Hà Nội ít khói nhiều sương, từng lớp cứ giăng lảnh bảng tạo thành một màn hư ảo cũng đủ khiến cho ai đó phải xuýt xoa đôi bàn tay đang run lên vì lạnh. Con phố ngái ngủ nằm im lìm để mặc lá xác xơ rơi rụng, bước chân người cứ vội vã lướt ngang qua, hằn lên từng vết, cô đơn đến lạ.

 

Stt mùa đông cô đơn với những buổi sáng mờ sương lạnh buốt

 

Anh bảo rằng anh thèm cảm giác thức dậy vào buổi sáng chớm đông khi gió lùa thốc vào khe cửa, tay tự ôm lấy thân mình, nhắm mắt lại nghe nhịp thở mùa đông đến rất gần; thèm được mặc những chiếc áo khoác to xụ, quàng chiếc khăn màu xanh rêu kín cổ bước xuống phố, dù lạnh nhưng vẫn thấy ấm áp biết bao 

Anh có biết Hà Nội sáng chớm lạnh khiến con người ta co ro bước vội qua đường, ngửa mặt lên trời cao tìm kiếm một tia nắng mỏng khẽ vén màn mây le lói cũng chẳng thấy. Hà Nội buồn tênh những ngày đông về, Hà Nội nhớ nắng, Hà Nội nhớ anh… 

 

Bỗng thấy Hà Nội ngày trở gió mang đến chút gì đó hanh hao không phải của nắng cũng không phải của gió mà là của lòng người, của những vụng dại mới yêu… Gọi chút kỉ niệm của quá khứ ùa về vẫy vùng một lát rồi để nó con tim ngủ yên với lựa chọn mới 

 

Siết chặt bàn tay đang cài vào nhau, lắng nghe phố gọi mùa về, tiếng bước chân đều đều, vội vã của những gánh hàng rong làm trỗi dậy một Hà Nội xưa êm ả. Gió vẫn thổi, vẫn ru êm những ngày đông sắp tới gần… 

 

Đó là một sáng mùa đông như bao sáng mùa đông khác. Trong khung cảnh buồn tẻ, trống vắng và lạnh lẽo, ta chợt thấy quý trọng hạt nắng, quý trọng những gì ấm áp. Mùa đông cho ta cái cảm giác như thể cuộc một con người sẽ có lúc buồn, lúc vui, lúc đau khổ nhưng cũng có lúc tràn đầy niềm tin và hi vọng. 

 

Một buổi sáng mùa đông lạnh giá, tôi lấy hết can đảm lật tung chăn ra và bật dậy và một mình đi dạo quanh khu phố. Không gian sao mà yên tĩnh đến thế. Khu chợ ồn ào lúc này còn chưa có người bán hàng. Từng cơn gió hun hút lạnh lùng thổi tới. Bầu trời âm u, nằng nặng.  

 

Stt mùa đông cô đơn với những buổi sáng mờ sương lạnh buốt

 

Có lẽ nào những buổi sáng mùa đông lại dịu dàng đến thế 

Nỗi nhớ gọi về nỗi nhớ 

Hôm nay khắc khoải hôm qua 

Chúng ta như những vết xe lần lượt đan vào nhau 

để rồi tìm về ngả rẽ. 

Nó vội vã khoác áo vào, choàng khăn...khẽ run nhẹ. Buổi sáng mùa đông lạnh thật, gió bấc cứ rít từng cơn buốc giá. 

 

Hà Nội thường ngày có những nét đẹp rất riêng mà không phải bất cứ ai sống ở thủ đô cũng nhận ra và dừng lại chiêm ngưỡng. Đó có thể là những buổi sáng mùa đông, nghe gió bấc lùa vào cửa sổ, chợt thấy không gian yên tĩnh lạ thường. Không còn những xô bồ, ồn ã, ta lang thang trên con phố nhỏ, để cảm nhận một nét đẹp bình dị rất đỗi thân quen.

 

Và rồi em đã đến. Em đến như những tia nắng trong những buổi sáng mùa đông. Thứ ánh sáng không chói chang như ánh nắng mùa hè nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác ấm áp và tươi sáng hơn bao giờ hết. Một thứ ánh sáng dịu dàng, dễ chịu và ngọt ngào.  

 

Khi những tia nắng cuối thu tắt dần trong cơn gió mùa đông bắc lạnh lẽo cùng với bầu trời mây xám xịt, cũng là lúc anh nhận ra rằng mùa đông cô đơn và trống vắng đang tràn về 

 

Sáng này đông về, đó là cái lành lạnh, chẳng phải cái lạnh tê tái nỗi lòng như những nơi khác, mà đông Đà Nẵng “hiền” lắm, chỉ thoáng chút se lạnh đầu mùa, lâu lâu heo mây lại về ngang phố, len lỏi qua lớp áo choàng thấm vào người mang đến cảm giác thư thái, dễ chịu, làm ta bừng tỉnh sau những giấc ngủ dài mộng mị. 

 

Không khí trong lành, trời vẫn lại xanh nhưng không còn trong như những ngày đầu hạ, đường phố nhộn nhịp với muôn sắc màu áo ấm, khăn choàng, những bàn tay đan chặt vào nhau… Đông đến rồi, sáng nay bình yên thật! 

 

Có những ngày đông thức dậy vào một buổi sáng hơi lạnh thôi nhưng cũng đủ khiến mặt trời trốn đi đâu mất, từng cơn gió bấc lao xao, hít hà không khí trong lành, tinh khôi, lòng có chút bâng khuâng, thổn thức.  

 

Mùa đông chẳng hiểu vì sao mùa làm người ta hay u sầu, trống vắng. Cái lạnh của mùa đông khiến những ai đang cô đơn càng thấy rét mướt trong tâm hồn. Nghe người ta nói khi buồn leo lên một nơi thật cao, gió sẽ thổi bay những nỗi niềm đang vương nặng lòng mình bay mất đấy 

 

Stt mùa đông cô đơn với những buổi sáng mờ sương lạnh buốt

 

Có nhiều người, họ gọi mùa đông là mùa của yêu thương! Mùa của sự sẻ chia, sưởi ấm cho nhau bằng những cái ôm, cái hôn, những cái nắm tay thật chặt. Dù ngoài kia mưa gió, bão bùng, lạnh giá đến chừng nào nhưng chỉ cần được ở cạnh người mình thương yêu thì dường như mùa đông trở nên ấm áp.

Những ngày trở gió chỉ muốn nép mình một góc nhỏ, nhâm nhi một tách cafe nóng, thơm nồng và ngấu nghiến đọc những trang sách yêu thương. Hay tựa lưng vào vách cửa sổ, đưa tay lên cao đủ để ánh nắng có thể len qua kẻ tay, in những vệt nắng đủ hình thù kì quái lên sàn nhà, để thấy mình như trẻ lại, nghe được tiếng cười hồn nhiên, trong trẽo lanh lãnh bên tai. Mùa đông lúc này thật tuyệt! 

 

Lời kết: Mỗi sáng mùa đông thức giấc giá như được ôm ai đó vào lòng, được nắm đôi bàn tay dạo phố thì thật ấm áp biết bao nhiêu. Những ngày trở gió nỗi cô đơn như nặng trĩu hơn, ta cũng ngại ra ngoài hơn, mùa đông đẹp lắm nhưng cũng cô đơn lắm. 

Từ khóa tìm kiếm google: stt mùa đông lạnh, stt buổi sáng mùa đông, stt mùa đông buồn, stt đông cô đơn

Bài viết mới

Phụ nữ thông minh sẽ không tim cách "quản chồng" mà sẽ quan tâm chồng "vừa đủ"
Khi yêu đẹp biết bao nhiêu thì hôn nhân càng phức tạp và khó khăn bấy nhiêu. Việc giữ lửa hạnh phúc gia đình hạnh phúc và ấm êm, không chỉ cần sự cố...
Những câu nói “siêu kinh điển” của thầy cô từ thế hệ này sang thế hệ khác, nghe một lần nhớ cả đời.
Nhắc lại kỉ niệm tuổi học trò, ta không thể không nhắc đến những câu nói “siêu kinh điển” của thầy cô mà bất cứ đứa học trò nào cũng thuộc hơn cả...
Hạ đến, nhớ về trường xưa, nơi bao nhiêu kí ức học trò tràn về
Nhắm mắt quay về chốn ấy, thì ra kỉ niệm vẫn còn rất trinh nguyên, vẹn tròn như chưa hề sứt mẻ trước dòng đời tàn nhẫn. Có lẽ, người ta nói đúng, kỉ...
Tháng năm tan trường, em gửi tặng thầy cô lời tri ân sâu sắc nhất
Một năm học nữa lại sắp kết thúc. Và giờ đây, khi viết những dòng này thì cũng là lúc chúng em sắp phải rời ghế nhà trường, xa thầy cô, bạn bè, xa...
Nếu không muốn con nhỏ tổn thương, bố mẹ hãy dừng ngay những câu nói này
Trẻ nhỏ rất thích khám phá, tinh nghịch nên nhiều lúc khiến cho người lớn, nhất là bố mẹ cảm thấy bực tức và nói ra những lời nói gây tổn thương tâm...
Nơi xa, con thèm lắm một bữa cơm gia đình đạm bạc nhưng đầy tình thương
Bữa cơm mẹ nấu – một hạnh phúc tưởng là đơn giản nhưng không phải ai cũng có diễm phúc nhận được. Bữa cơm mẹ nấu là kỷ niệm, nỗi nhớ nhà, nhớ bếp lửa...
Tình bạn đích thực thật đáng quý, hãy biết giữ gìn và trân quý
Quả là trớ trêu và đáng tiếc khi nhiều người có hàng ngàn "bạn" trên mạng xã hội, nhưng có thể lại không có nổi một người bạn thực sự hiểu...