Status đau khổ viết cho tình yêu Không thể rời bỏ cũng không thể ngừng yêu thương

Đăng bởi: Tường Vi

Giá như ngày đó anh đừng đến, giá như ngày đó em đừng tựa đầu vào vai anh sau chuỗi ngày mệt nhoài với nỗi đau và nước mắt, có lẽ chúng ta đã không đau khổ như thế này. Giá như ngày đó anh đừng đến, giá như ngày đó em đừng tựa đầu vào vai anh sau chuỗi ngày mệt nhoài với nỗi đau và nước mắt, có lẽ chúng ta đã không gieo rắc duyên nghiệt thế này!

Chàng trai em thương, người đồng hành cùng em suốt khoảng trời tuổi trẻ chông chênh của tuổi 25, người chưa từng dành cho em một lời ngọt ngào, chưa từng nói thương em, nhưng luôn nắm tay em không bao giờ buông bỏ, luôn che chở em dù nắng gắt hay mưa dầm, luôn lau nước mắt khi em mỏi mệt, luôn rong ruổi cùng em trên khắp các nẻo đường. Anh thương em nhiều đến mức chẳng thể nói bằng lời, và em thương anh nhiều đến nỗi chấp nhận là kẻ đứng sau.

 

Anh đang có một mối quan hệ 4 năm suôn sẻ với một cô gái tuyệt vời, mọi người ca tụng anh và cô ấy là cặp trời sinh, ai cũng hi vọng hai người sẽ hạnh phúc, cho đến khi em xuất hiện. Cô gái ấy đã đau đớn đến dường như đánh mất mình khi anh nói rằng anh chọn em, và em, người đến sau ấy, chẳng thể hả hê được, luôn day dứt và đau đớn như thể bản thân mình đang ở vị trí của cô ấy. Em thật là đứa con gái tồi tệ!

 

Status đau khổ viết cho tình yêu Không thể rời bỏ cũng không thể ngừng yêu thương

 

Gần 1 năm, không khi nào anh không ở bên em, không khi nào anh rời em nửa bước. Anh biết không? Có được trái tim anh, có lẽ là điều em may mắn, nhưng bất hạnh thay, em không thể có được anh!

 

Em sai vì em đã lỡ chen chân vào một mối quan hệ tốt đẹp, em sai vì em đã cướp mất người đàn ông hoàn hảo của một người, em sai vì em vốn dĩ chỉ là đứa con gái bình thường mà lại mơ mộng có được sự hào nhoáng của hạnh phúc. Là em không đúng rồi!

 

Người ta luôn bảo người thứ ba luôn là người có lỗi, có lẽ họ đúng anh ạ! Vì nếu em không ngồi cạnh anh, nghe anh kể về những nỗi buồn trong cuộc sống, không im lặng uống cạn cùng anh hết nỗi lòng, không dành cho anh sự đồng cảm lạc lõng, có lẽ Duyên không đến với ta, thì ta đâu nghiệt ngã đến tận cùng.

 

Em đã từng nghĩ, chỉ cần em im lặng đứng sau anh thôi là đủ, không cần ai biết về mối quan hệ này, anh cũng chẳng cần dành nhiều thời gian cho em nữa. Em đã từng nghĩ, anh hãy về với cô ấy đi, người con gái mong mỏi anh từng ngày.

 

Và rồi lại là một buổi chiều, anh ngồi cạnh em, anh suy tư rất lâu, nắm tay em rất chặt, anh bảo gia đình anh muốn anh và cô ấy kết hôn. Em không thể khóc, cũng chẳng biết có nên cười hay không. Anh cười nụ cười đau đớn, ánh mắt đượm buồn chực khóc, anh hôn trán em, đủ lâu cho em biết anh trân trọng mối quan hệ vô định này biết nhường nào. Nhưng... dù có thế nào, chúng ta vẫn là Nghiệt!

 

Em đủ sức kéo anh đi ấy chứ, đủ sức mang cho anh nhiều hơn cả hạnh phúc ấy, nhưng em không đủ can đảm làm điều đó. Em biết, trong sâu thẳm, anh chỉ chờ đợi em nói câu: "Bỏ hết, đi với em!". Thế mà em không dám! 

 

Em không muốn anh phải vứt bỏ gia đình anh, cội nguồn mà anh hết mực tự hào, em không muốn vì em mà làm bao người đau đớn. Em rời bỏ anh cũng không được, em bên cạnh anh cũng không được, Duyên ta đến, mà sao Nghiệt Ngã vậy anh?

Tuổi trẻ của em có thể đã dành để yêu thương rất nhiều người, cũng đã từng dành nước mắt để khóc cho rất nhiều người, nhưng trong số rất nhiều những con người đã xuất hiện trong thời niên thiếu đó, chỉ có duy nhất một người có thể khiến em từ bỏ cả thanh xuân của mình, từ bỏ khao khát, từ bỏ ước mơ, từ bỏ những điều em còn có thể hưởng thụ chỉ để yêu thương và ở bên cạnh.

 

Khi thanh xuân trôi qua, dù anh còn ở lại hay đã rời xa, bất cứ khoảnh khắc nào đó khi nhớ lại, không phải là hối tiếc, cũng không phải là đau lòng, mà là mỉm cười mãn nguyện và hạnh phúc, vì ít ra, em từng có một người như vậy để mà yêu thương.

 

Em không rõ lắm vì sao em có thể vì anh mà từ bỏ rất nhiều thứ, kể cả những điều tưởng chừng như không thể. Mãi cho đến giây phút anh hôn nhẹ vào tay em, rồi nắm thật chặt: "Chỉ có chúng ta thôi, thế giới ngoài kia, anh mặc kệ." Vậy là em hiểu rõ, thanh xuân đó, em đã can đảm từ bỏ chỉ để yêu một người, là anh.

 

Vì em chưa từng tưởng tượng đến tương lai của chúng ta, nên em chưa từng nghĩ rằng rời xa anh lại là lựa chọn khó khăn đến vậy. Cũng chưa từng hình dung về việc mình có bao nhiêu đáng thương, khi việc thức dậy mỗi ngày không còn là niềm hạnh phúc, mà chỉ toàn là nước mắt và đau long. Là vì tuổi trẻ của em chỉ dành để yêu anh, cho nên khi những năm tháng xuân ấy đã ở lại nơi miền ký ức, em mới nhận ra rằng, hiện thực có thể hoang tàn đến như vậy.

 

Những năm tháng cuối cùng của thanh xuân đó, ít nhất một lần, em đã thật sự chạm vào ngõ của yêu thương, nghĩa là yêu và được yêu bằng tất cả những gì chân thành và tha thiết nhất của một thời tuổi trẻ nông nổi. Để đến khi mọi chuyện kết thúc, em chỉ còn muốn hỏi anh duy nhất một điều: "Anh đã từng thật lòng yêu em, có phải không?" - "Phải, anh đã từng yêu em hơn bất kỳ điều gì trong cuộc đời mình, em đã từng là tất cả của anh." Em mỉm cười tự nhủ, bấy nhiêu đó với em là đủ, chỉ cần biết rằng, tháng năm tuổi trẻ đó, em đã từng là tất cả của một người.

 

Đôi lúc em nghĩ, chắc là anh đến, để làm em yêu, để mang cho em thật nhiều hạnh phúc và cũng để lại thật nhiều tổn thương vào ngày anh rời đi, chẳng vì lý do gì, chỉ là anh không còn muốn ở lại.

 

Status đau khổ viết cho tình yêu Không thể rời bỏ cũng không thể ngừng yêu thương

 

Cuối cùng một đứa con gái ương bướng như em, cũng đã chẳng còn cách nào để tiếp tục chịu đựng những nỗi đau mà cái gọi là "yêu thương" mang đến nữa. Em yêu anh, em rất sợ sẽ mất đi anh trong cuộc đời này, nhưng em cũng rất mệt, rất đau lòng, và rất muốn buông tay.

Có một thời tuổi trẻ đã trôi qua, chúng ta từng yêu cũng từng đánh mất, từng nghĩ rằng tình yêu là vĩnh cữu, và người ta yêu là điểm đến cuối cùng. Nhưng, chúng ta đã phải trải qua rất nhiều những trạm dừng mà ta cho là cuối cùng đó, cũng chỉ vì chúng ta không hiểu rõ được chuyến tàu cuộc đời mình, không biết nó sẽ đi qua những đâu và dài đến thế nào. 

 

Mỗi một trạm dừng qua đi, chúng ta lại ít đi một phần hy vọng, nhạt đi một chút lòng tin và thêm rất nhiều những thờ ơ, hời hợt. Bởi cuộc đời mà, làm gì dịu dàng được với ai như họ mong muốn đâu, cứ đi, rồi sẽ đến lúc chúng ta đến trạm cuối cùng. Đừng tìm, chỉ cần ngồi im và chờ đợi.

 

Em đã sống qua những năm tháng ấy, đủ dài để hiểu rằng mình luôn cô đơn, đủ dài để tin rằng không bất kỳ một ai nhìn thấy được nỗi buồn sau ánh mắt, không một ai hiểu được nụ cười chua chát ra sao, không bất kỳ ai biết được, một bờ vai khi nào thì cần đưa đến. Vậy nên, em vẫn cứ một mình.

 

Rất nhiều khoảnh khắc trong cuộc đời này, em, anh và tất cả chúng ta, đã từng lầm tưởng rằng ai đó là người hiểu rõ ta nhất. Cho đến một ngày, khi ta cười như khóc, mà họ cũng chẳng buồn nhìn thấu, kể cả khi nỗi đau đã vượt xa khỏi bể chứa của nụ cười, tràn ra thành nước mắt, họ cũng còn ngơ ngác hỏi "Tại sao?" Khoảnh khắc đó, chính là bao nhiêu lòng tin sụp đổ, hy vọng vỡ tan tành, mà ta lại chỉ có thể im lặng mỉm cười "hoá ra mình lầm tưởng", chắc là đau lòng nhiều lắm.

 

Anh biết không, em đã dành một nửa tuổi xuân của mình, chỉ để lưu luyến một mối tình đã trôi qua rất lâu rất lâu rồi, chỉ vì em không cam tâm từ bỏ hay nói đúng hơn là em không đành lòng từ bỏ. 

 

Em mạnh mẽ hay gai góc, chỉ vì em sợ ai đó biết được sự yếu đuối của chính mình, sợ họ rồi sẽ làm tổn thương em. Cuộc đời em rách nát lâu rồi, còn có gì là lành lặn ngoài vỏ bọc bên ngoài này, xé toạc nó ra anh sẽ thấy những vết sẹo mới cũ đan xen nhau dày đặc đến rợn người. 

 

Chính em còn thấy cuộc đời em chỉ là sự hấp hối của một kẻ đã chết dở lâu rồi, anh yêu em chỉ khiến cuộc sống anh thêm tồi tệ, vậy nên em dù khao khát anh đi nữa, cũng e dè việc nắm lấy tay anh.

 

Status đau khổ viết cho tình yêu Không thể rời bỏ cũng không thể ngừng yêu thương

 

Em dùng thanh xuân của mình chỉ để chấp niệm một bóng hình, dùng năm năm tuổi trẻ của mình chỉ để lưu luyến một ánh mắt, dùng năm năm nhiệt huyết của mình chỉ để từ bỏ một mối tình. Em cảm thấy, thanh xuân một đời người, vốn chẳng dài như ta vẫn lầm tưởng.

 

Phải tổn thương bao nhiêu để cô ấy dù tim như bị ai đó xé toạc ra mà vẫn không thể nào khóc được? Phải nhẫn tâm bao nhiêu để đối xử với người yêu mình chân thành như vậy hả anh?.

 

Lời kết: Quanh đi quẩn lại rồi em cũng không thể thoát ra khỏi vòng tròn ký ức của chúng mình. Hơn năm năm rồi, em chả buông nổi dù chỉ một mảnh nhỏ trong tim. Đi đến đâu hay ở bên ai, mỗi một khoảnh khắc, em đều chỉ thấy bóng hình anh. Chạm nhẹ một cái, liền đâu đến nghẹn ngào.

Từ khóa tìm kiếm google: stt tổn thương, stt yêu thương lạc bước, stt lối đi nào cho chúng tá

Cùng chủ đề

Những Stt buồn nhất viết cho nỗi đau mang tên Quên lãng
Tuổi thanh xuân của mỗi người không giống nhau, chỉ có một điểm chung là từng yêu. Phải, tình yêu đem đến hạnh phúc tràn đầy nơi tâm hồn tươi trẻ kia...
Status buồn Giá như chúng ta biết cách níu kéo nhau
Trong tình yêu chia tay có lẽ là điều không ai mong muốn, nhưng yêu thương nếu không đủ lớn thì tan vỡ là điều sẽ xảy ra, làm cách nào, làm sao níu...
STT xuân đã về, mình cưới nhau em nhé!
Mùa xuân đến, vạn vật thắm tươi, những trái tim dâng trào khát vọng. Mùa xuân, mùa của tình yêu, mùa của sự kết đôi cùng xây tổ uyên ương. Vì thế mà...
Buông tay không bao giờ là dễ dàng với bất kỳ một thứ gì đó ta yêu thích, đặc biệt là tình yêu. Nhưng đôi khi cố níu giữ chỉ khiến chúng ta thêm đau...
Status nồng nàn  Những màu hoa tháng 6
Tháng Sáu, bình thường sẽ chẳng có gì đặc biệt lắm đâu. Đặc biệt và ngọt ngào chi cho một tháng Sáu oi bức, ngột ngạt và khiến con tim như ngừng đập.
Status hay Có những ngày nỗi buồn đè nén đến không thở nổi
Tôi hay tưởng tưởng nếu nỗi buồn của bản thân có thể hóa cây cỏ, nó sẽ trở thành một cánh đồng xanh với hoa trắng tinh khôi dài miên man đến vô tận....
Những status tâm tình - Yêu nhau vừa đủ thôi anh nhé
Ta yêu nhau vừa đủ thôi để đến khi ta không còn là hai kẻ trẻ tuổi yêu nhau nữa mà là hai người già cả gắn kết với nhau bằng hai chữ "tình thân...