Stt mỏi mệt khiến bản thân mình cũng không rõ mình muốn gì và cần gì

Đăng bởi: Tường Vi

Có những ngày cảm thấy trống rỗng chênh vênh, chỉ muốn nằm lì một chỗ chẳng muốn đi đâu, chẳng muốn làm gì cũng chẳng muốn nói chuyện với ai. Người ta vẫn thường bảo rằng chỉ có chính mình mới hiểu bản thân muốn gì nhưng có những ngày ngay cả bản thân mình cũng chẳng rõ mình muốn gì và cần gì nữa. Có những ngày như thế… ngay cả thở cũng làm ta thấy mệt…

 

Em viết cho những ngày chông chênh của cuộc đời. Nó không có nghĩa em yếu mềm hay nhút nhát khi đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống. Chỉ đơn giản em cảm thấy mình đang bị hẫng giữa chuyện tưởng như bình thường của cuộc đời.

 

Hôm nay em có quá nhiều cảm xúc, nỗi nhớ thương anh bỗng quá đến chênh vênh, em không muốn mạnh mẽ nữa, chỉ muốn yếu đuối ở cạnh anh để anh vỗ về, để anh làm tan đi những nỗi đau héo hắt... Có những đêm thức trắng chẳng tìm ra được lý do gì, em cứ vậy, tự dày vò mình, tự mình cổ súy nỗi nhớ anh ngày một dày đặc thêm.

 

Ngày hôm nay có lẽ là ngày đầu đông tôi vẫn một mình vẫn tự nhiên mệt mỏi vẫn nhớ cậu vẫn âm thầm bên cậu như thế, kể ra lời bài em gái mưa gì đấy cũng đúng hợp nhau cũng không phải là yêu tính cách tôi với cậu có nhiều điểm tương đồng nhiều khi còn nghĩ ngợi cực kì giống nhau thế mà cậu lại không biết gần ngày bên cậu có một người cậu không để í đến người ấy học hành không giỏi giang nhưng kể về cậu lại không sai sót lấy một chi tiết.

Stt mỏi mệt khiến nay cả bản thân mình cũng không rõ mình muốn gì và cần gì

 

 Bây giờ đây bàn tay em chưa buông được quá khứ cũng như chưa nắm được tương lai. Mỗi buổi sáng thức dậy lại thấy đó như một ngày vô nghĩa, cứ quanh quẩn vài suy nghĩ vẩn vơ. Khi mà em không nắm được vận mệnh của mình, em như người mất hồn. 

 

Có những ngày cảm thấy mình nhạt tuếch, không màu, không mùi, không vị, vô hình và trong suốt. Bao nhiêu nơron vui vẻ, hài hước trong người bay đi đâu hết, chẳng còn chút cảm xúc nào rơi rớt ở lại.

Có những phút lặng lại, có những phút hối hả, những phút nghẹn đắng nơi cổ họng, những phút kìm sâu nước mắt vào lòng...

 

Anh đâu có biết, đoạn đường mình đi qua, nay còn lại trong em chỉ là sự trống trải, trống trải đến đau lòng. Anh đâu có biết, em chỉ muốn chạy đến mà ôm chặt lấy anh, sà vào lòng anh mà nói em nhớ anh nhiều lắm. Nhưng có lẽ ước muốn của em quá viển vông rồi.

 

Cười nhạt một tiếng hôm nay tôi lại đau nơi ngực trái tôi lại nhớ người không yêu tôi. Bề ngoài trưởng thành nhưng không ai hiểu tôi là người sống dằn vặt chán trường đến thế nào. Hôm nay lại nặng lòng lại thở dài mong ngày mai sẽ không vậy nữa..

 

Stt mỏi mệt khiến nay cả bản thân mình cũng không rõ mình muốn gì và cần gì

 

Có những ngày chẳng muốn đi đâu, bước chân nặng trĩu chẳng có điểm dừng. Đứng thả trôi giữa dòng người hối hả để tìm cho mình một khoảng lặng trong tim nhưng chỉ thấy những xô bồ những ồn ào phố thị.

 

Mùa đông này em ngồi lặng thinh, nhặt, ghép và vá lành những vỡ tan về mùa đông năm trước. Hà Nội trở lạnh, cái thời khắc ai cũng muốn có cho mình một vòng tay để ôm thật chặt, mặc kệ tiết trời ngoài kia tê tái đến như thế nào. Ấy vậy mà... mùa đông với mình lại là lúc buông tay.

Có những ngày thấy mình yếu đuối lạ, không còn nhìn thấy mạnh mẽ như mọi ngày nữa. Tự thu mình vào khoảng lặng của bản thân suy nghĩ về những chuyện đã qua, nghĩ về đời, về những giấc mơ đang dang dở. 

 

Từng yêu thương nhau đến độ có thể đèo nhau đi hết đoạn đường dài hiểm trở vài trăm cây số, dưới mưa, gió mùa và cái lạnh đến tê dại của vùng dẻo cao sương mây giăng kín. Ấy vậy mà dễ dàng vứt bỏ tất cả chỉ vì một vài suy nghĩ lầm lạc, vì một vài phút mình không thể hiểu lòng nhau.

 

Stt mỏi mệt khiến nay cả bản thân mình cũng không rõ mình muốn gì và cần gì

 

Có những ngày ước mình chết đi vài giây, để biết ai thực sự cần mình. Có những mối quan hệ tồn tại chỉ như là một hình thức, sống đã mệt rồi lại còn cứ phải làm vừa lòng người khác. Trăm người mỗi người một tính khác nhau thực sự không thể làm hài lòng tất cả, lúc nào cũng phải mạnh mẽ cười đùa, sống giả tạo thực sự rất mệt.

Hình như khi chúng ta cô đơn ai cũng muốn kiềm tìm một bàn tay để ấm cõi lòng. Giá như có một ai đó thực sự quan tâm đến mình thì tốt biết bao. Biết làm sao được, khi chưa ổn định thì tất cả mọi thứ liên quan đến nó đều muốn cách xa ta. Em cảm thấy lâu lâu đời quên mất em thì phải.

 

Lời kết: Em vẫn sợ buổi đêm, sợ những cảm xúc về anh, những cảm xúc không tên, sợ bóng đêm làm em trở lại thành chính mình cứ vùi mình trong mớ ký ức nhạt màu.

 

Từ khóa tìm kiếm google: stt buồn, stt cô đơn, stt mệt mỏi

Bài viết mới

Dù đã lớn nhưng cháu vẫn mãi nhớ kí ức tuổi thơ đẹp đẽ - ở đó cháu có bà
Bà là người đầu tiên dạy cho tôi biết yêu thương mọi người - đỡ bạn cùng lớp khi vấp ngã, người đầu tiên đã mang cả thế giới đến bên tôi, người đã...
Có nỗi buồn nào bằng những giọt nước mắt trong đêm
Màn đêm luôn gợi lại cho tôi những dòng ký ức miên man về một người nào đó, một thời nào đó, không biết liệu những ký ức của màn đêm ấy có đẹp hay...
Hãy hướng về những điều tốt đẹp như những tia nắng của mặt trời
Mỗi suy nghĩ, ý kiến của bạn đều là một thông điệp được gửi đến thế giới. Cũng như những tia nắng rực rỡ chính là lời nhắn gửi ấm áp từ Mặt Trời được...
Phụ nữ dễ dàng "rơi lệ" mọi lúc nhưng đàn ông chỉ khóc khi họ không thể ... không khóc
Khóc không phải là hình thức “độc quyền” của bất kỳ ai, càng không phải là “hàng hiệu” của nữ giới khi mọi người ai cũng có tuyến lệ và những giọt...
Chàng trai à, em chót yêu anh từ cái nhìn đầu tiên mất rồi
Đôi khi những kẻ tán tỉnh ta ngày này qua tháng khác ta không yêu nhưng ta lại mất ăn mất ngủ với người lướt qua đời mình dù chỉ là trong gang tấc....
Cuộc sống vốn dĩ chẳng công bằng, có chăng công bằng chỉ do tự mình tạo nên
Có lẽ không ít lần bạn đã than vãn, oán trách cuộc sống này thật bất công. Đôi khi bạn cố gắng thật nhiều nhưng kết quả lại không được như mong muốn...
Nhìn cánh phượng rơi chợt nhớ đến kí ức của mùa hè năm xưa
Tháng năm về cùng với cái nắng chói chang và những cơn mưa rào đầu hạ chợt đến rồi đi một cách vô tình và hững hờ. Đâu đó đã vang lên bản nhạc râm...