Stt gió lạnh về và nỗi nhớ nhà khôn nguôi

Đăng bởi: Tường Vi

Đã mấy hôm nay gió lạnh ùa về cùng những cơn mưa kéo dài không ngớt. Bầu trời ủ dột, xám xịt tưởng chừng lúc nào cũng căng mọng nước. Tôi biết mùa đông đã đi được nửa chặng đường, đã làm nốt sứ mệnh của thiên nhiên giao phó là hái những chiếc lá cuối cùng của mùa thu còn sót lại.

 

Con đã nghe thấy cái lạnh len lỏi vào tấm áo mỏng khi ra đường vào sáng sớm. Con đã nghe thấy thoang thoảng hương hoa sữa mỗi lần dạo phố. Con đã nghe thấy đất trời dịu lại, nắng bớt nồng nàn và mưa bớt hối hả. 

 

Chỉ có nỗi buồn đôi khi ghé thăm. Nỗi buồn như con đường mùa đông dằn dặt, đầy hơi sương. Nỗi buồn như những chiều không còn nắng mơ phai...

 

Hà Nội chững lại nhiều so với cái buổi ban đầu con đặt chân đến đây, có lẽ, con đã bắt đầu học được cách làm quen với cuộc sống nơi này.

 

Stt gió lạnh về và nỗi nhớ nhà khôn nguôi

 

Trời Hà Nội trở rét, cái rét ngọt đầu mùa. Thu còn chần chừ, vấn vương trong hương hoa sữa nồng nàn thơm ngát, trong màu nắng vàng tươi như mật ngọt.

Cữ này, cơn gió luồn lách vào sâu tận cùng ngóc ngách, tận cùng của nỗi mông lung, mơ hồ, hư hao, để nghe cái lạnh chạm vào da thịt, chạm tới đáy tâm hồn. Tôi ngồi bên ban công nhỏ, đếm nỗi tái tê chảy qua từng ngón tay, qua những lọn tóc mềm buông xõa phất phơ vờn đùa ngọn gió.

 

Đông ngập ngừng với những cơn gió mùa đông bắc đầu tiên, lẫn vào làn người tấp nập nơi phố phường. Mưa lá bay đầy trời, kéo theo cái lạnh của khoảnh khắc giao mùa, vừa đủ cho những đôi tay nắm chặt nhau hơn, cho những bờ vai thêm ấm áp. 

 

Tháng 11, trời bắt đầu những cơn gió se lạnh từ biên giới thổi về. Mới đó mà đã hơn một năm con trai xa nhà lên phố học, bỏ má một mình nơi quê nghèo đầy sương gió.

 

Cái lạnh vừa đủ như được một chút gì và cũng như vừa đủ để mất một chút gì. Không rõ ràng nhưng con không thích mùa đông! Vì mỗi khi đông đến... con lại nhớ nhà.

 

Stt gió lạnh về và nỗi nhớ nhà khôn nguôi

 

Nhớ những cơn gió bấc đầu đông tràn về trên mái lá sàn sạt. Nhớ chiếc chăn bông cũ sờn nhưng vẫn ấm áp. Nhớ món canh hến cà chua nóng hổi mỗi sáng thức dậy chuẩn bị đến trường.

 

 Nhớ dáng má gầy còm nhàn nhạt trong buổi chợ chớm tàn sau những dốc núi dài thoai thoải... Nhớ nhất đôi bàn tay má ám mùi khói lá thông rừng khi con áp mặt vào để được say tròn giấc ngủ.

Gió lạnh về. Lũy tre bên kia sông lá đỏ như ráng chiều tà. Cây gạo ở bến sông trút dần lá cũ đợi mùa xuân về khoác lên mình bộ áo xanh non. Tôi và em lặng yên ngồi đếm lá.

 

Con nhớ... Nhớ nhiều lắm... mỗi khi con thấy lạnh... một mình! Trống vắng vô cùng! Thèm một cái tựa vai, thèm một cái nắm tay, thèm một cái ôm thật chặt... nhưng tất cả những thứ ấy có sánh được bầu trời của con không?

 

Con người vẫn có thói quen nhìn lại để nuối tiếc cho những điều đã qua, rồi mải miết đi tìm, dẫu biết rằng kỷ niệm chẳng thể nào quay lại!

 

Đôi khi hạnh phúc đơn giản chỉ là được mong chờ một điều gì đó sắp đến thôi cũng đủ rồi. Ngày đông dẫu có lạnh, buồn và ảm đạm, đêm đông dẫu có dài và tê tái bờ môi thì cũng mang cho ta những cảm xúc riêng mà chỉ mùa đông mới có. 

 

Stt gió lạnh về và nỗi nhớ nhà khôn nguôi

 

Năm tháng qua đi, lời hứa khi xưa giờ cũng trở thành dĩ vãng, đôi khi thời gian làm kỷ niệm ướt nhoà trên từng trang giấy, thoáng chút buồn cho ngày tháng cũ đã xa!

Rét vẫn tái tê và ngày đông vẫn vậy, chỉ còn lại ký ức năm nào là còn mặn mòi đọng mãi với thời gian!

 

Lời kết: Một ngày nào đó con sẽ trở về với bầu trời của con. Mùa đông Hà Nôi, lạnh lẽo... cứ vẩn vơ với gió với lá, mơ màng, cái lạnh ngọt ngào vương vấn chút hơi thở của thu.

Từ khóa tìm kiếm google: stt gió lạnh, stt mùa đông, stt nhớ nhà

Bài viết mới

STT anh đã chọn ra đi thì mong anh đừng ngoảnh lại, em vẫn ổn
Nếu anh đã nói một lời chia tay, xin anh cứ bước đi, dù phía sau lưng anh em có gào khóc và kiệt quệ. Nhưng đó là cuộc đời của riêng em, một cuộc đời...
STT vì cả hai ta mình dừng lại thôi anh, em mệt mỏi lắm rồi
Anh à, em mệt mỏi rồi. em muốn chia tay, em chỉ thương anh đến giây phút này thôi’. Là rất khó để quên anh đi, em biết chắc điều đó. Dù trong lòng em...
Chẳng biết tôi chọn cô đơn hay cô đơn chọn tôi, chỉ biết càng lớn tôi càng cô đơn
Đã có khi tôi nghĩ rằng mình cần tìm một ai đó để sẻ chia những nỗi buồn miên man của trái tim này. Nỗi buồn về một mối tình không trọn vẹn, nỗi buồn...
STT sống hết mình cho hiện tại và sống hi vọng cho ngày mai
Bất luận ngày hôm nay đáng lưu luyến thế nào thì ngày mai cũng sẽ không chần chừ đến để thay thế, bất luận chúng ta chống chọi hay bình thản, sinh...
STT là con gái phải bản lĩnh và mạnh mẽ, đơn giản vì yếu đuối chẳng để ai xem
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trao cuộc đời vào tay ai đó, ngoài chính bản thân mình. Chẳng phải chúng ta luôn đấu tranh để có được sự độc lập và tự...