Stt mang tên lí lẽ tình yêu – Nếu ta không cố chấp đến cùng…

Đăng bởi: An Nhiên

Tình cảm đôi khi có những lí lẽ riêng mà không bao giờ lí giải được. Chúng ta lạc đường trong đó và không tìm được lối ra, đến khi hiểu được thì nó chỉ còn là hoài niệm, là sự hối hận. Con đường đã lùi về phía sau mà chúng ta cần phải tiến lên phía trước. Có thể chỉ nhắc lại trong hai chữ “ giá như”

 

Nếu ngày ấy anh đã hiểu rằng em không mạnh mẽ cũng không hề kiên quyết khi quay lưng bước đi. Nếu lúc ấy anh không chấp nhận buông tay em thật dễ dàng, anh đã chạy đến và giữ em bên mình cho suốt cuộc đời này. Thì em đã không thể rời xa anh, dù chỉ một phút giây. Giá mà ngày ấy anh hiểu càng cố tỏ ra cứng rắn bao nhiêu, em lại càng yếu đuối bấy nhiêu. Trái tim con gái chưa khi nào sắt đá, anh biết không? 

 

Thời gian đi qua, những nỗi đau tan biến, chỉ còn tình yêu ở lại – một thứ tình yêu không hề nuối tiếc, cũng không buồn đau – một thứ tình yêu, có lẽ là, đầy trân trọng những gì mình từng có trong nhau. 

 Nếu khi ấy em dám nói rằng em yêu anh thì có lẽ bây giờ chuyện đã khác. Rõ ràng chúng ta yêu nhau nhưng bởi lòng tự trọng quá lớn mà cả ta đều không nói ra, và rồi không thể đi chung con đường. Đó là điều em hối hận nhất trong thời thanh xuận của mình. 

 

 Stt mang tên lí lẽ tình yêu – Nếu ta không cố chấp đến cùng…

 

Vẫn biết trên đời không tồn tại thuốc chữa hối hận nhưng nếu nó xuất hiện thì dù có đến chân trời góc bể em vẫn nguyện đi tìm. Nếu như ngày đó, em không cố chấp chối bỏ tình cảm của mình thì sẽ không có nỗi đau ngày hôm nay. 

 

Đôi khi chúng ta vẫn cố chấp yêu, cố chấp đợi chờ, kể cả cố chấp hi vọng để một lần nữa trái tim lại rung lên những hồi chuông nhức nhối đau đến xé lòng mà không cần biết ngày mai ra sao... 

 

Em thương yêu. Anh chưa bao giờ dối em một điều gì. Đó là niềm hạnh phúc của anh và anh đã nhận ra em cũng thế. Có điều mình mất nhau do hai đứa quá ích kỷ, cố chấp và không chịu tha thứ cho nhau. Anh rất đau buồn khi kỷ niệm cũ ùa về, anh sợ đụng đến chúng, nó sẽ làm con tim anh nhói đau. 

Đôi khi cố chấp yêu lại làm con tim thấy vui trở lại - không phải là chúng ta không biết trước tương lai sẽ đầy rẫy những khổ đau cho cả hai hoặc cũng chỉ dành cho riêng ta - nhưng vì bản thân ở hiện tại không đủ dũng khí để từ bỏ một tình cảm đã nung nấu từ lâu trong bản thể 

 

Cái chúng ta cố chấp không phải là nhớ mọi việc, mọi người mà cái chúng ta cố chấp là cố quên đi nó. Tại sao vậy, chi mệt vậy, trong khi rõ ràng bạn biết những việc chỉ cần đến thời điểm nhất định thì sẽ quên đi mà?... 

 

Em biết mọi chuyện đến hôm nay không thể thay đổi được, và anh cũng đã có một người con gái tốt bên cạnh nhưng em vẫn không ngừng trách bản thân mình đã quá cố chấp, đã chối bỏ tình cảm của mình, để đến khi cả 2 thừa nhận thì quá muộn rồi. Nếu như em không trẻ con và kiêu ngạo thì mọi chuyện đã khác. 

 

Chúng ta từng có một thời tuổi trẻ với những nuối tiếc và sai lầm. Tình cảm mà chúng ta giấu kín cũng trở thành một trong những sai lầm ấy. Việc ta cố chấp phủ nhận tình cảm giành cho một người còn đau khổ hơn việc cố chấp yêu một người không yêu mình.  

 

 Stt mang tên lí lẽ tình yêu – Nếu ta không cố chấp đến cùng…

 

Nếu như ngày ấy em không phủ nhận tình cảm của mình khi anh nhìn vào mắt em và hỏi “em yêu anh không?” thì có lẽ giờ này đã không đau lòng nhìn anh đi bên cạnh một cô gái khác. Đến khi chúng ta nhận ra đã từng yêu nhau thì không còn kịp nữa, tất cả được gói trong hai chữ “hối hận”. 

 

Có lẽ giờ đây khi em nói ra những điều này đã là quá muộn rồi. Nhưng em vẫn muốn nói, dù biết rằng giờ đây anh đang hạnh phúc bên người yêu. Nhưng anh ơi! dù muộn còn hơn là em cứ giữ mãi trong lòng, để rồi em không thể quên được anh. 

Có lẽ em chỉ yêu anh hết ngầy hôm nay thôi. Sự chờ đợi trong vô vọng của em quá lâu rồi. Em không đủ kiên nhẫn để trông chờ vào một ảo mộng không bao giờ xảy ra nữa rồi...

Từ bây giờ em và anh sẽ mãi là hai người bạn tốt. Nếu có kiếp sau, em vẫn muốn được gặp anh một lần nữa. Và khi đó em sẽ không để mất anh nữa đâu.

 

 Stt mang tên lí lẽ tình yêu – Nếu ta không cố chấp đến cùng…

 

Em đã từng nói với anh rằng em không yêu anh nhưng đó là dối trá anh ạ. Một cô gái thơ ngây là em khi đó đã quá cố chấp, quá kiêu ngạo. Đến khi em nhận ra em không thể mất anh thì đã quá muộn, em không thể làm người thứ ba . Đó là sự nuối tiếc nhất trong thời thanh xuân của em. 

 

Lời kết: Cuộc đời mấy ai khiến trái tim ta rung động, tuổi trẻ ngắn ngủi qua nhanh nên đừng cố chấp phủ nhận tình yêu để bảo vệ lòng tự trọng đến cùng, vì khi trưởng thành nhất định chúng ta sẽ cảm thấy hối hận, vì đã đánh mất một cơ hội được bên nhau và cho nhau hạnh phúc.

Từ khóa tìm kiếm google: nếu em nói ra sớm hơn, stt hối hận, nếu em không cố chấp, nếu em thừa nhận yêu anh

Bài viết mới

Dù đã lớn nhưng cháu vẫn mãi nhớ kí ức tuổi thơ đẹp đẽ - ở đó cháu có bà
Bà là người đầu tiên dạy cho tôi biết yêu thương mọi người - đỡ bạn cùng lớp khi vấp ngã, người đầu tiên đã mang cả thế giới đến bên tôi, người đã...
Có nỗi buồn nào bằng những giọt nước mắt trong đêm
Màn đêm luôn gợi lại cho tôi những dòng ký ức miên man về một người nào đó, một thời nào đó, không biết liệu những ký ức của màn đêm ấy có đẹp hay...
Hãy hướng về những điều tốt đẹp như những tia nắng của mặt trời
Mỗi suy nghĩ, ý kiến của bạn đều là một thông điệp được gửi đến thế giới. Cũng như những tia nắng rực rỡ chính là lời nhắn gửi ấm áp từ Mặt Trời được...
Phụ nữ dễ dàng "rơi lệ" mọi lúc nhưng đàn ông chỉ khóc khi họ không thể ... không khóc
Khóc không phải là hình thức “độc quyền” của bất kỳ ai, càng không phải là “hàng hiệu” của nữ giới khi mọi người ai cũng có tuyến lệ và những giọt...
Chàng trai à, em chót yêu anh từ cái nhìn đầu tiên mất rồi
Đôi khi những kẻ tán tỉnh ta ngày này qua tháng khác ta không yêu nhưng ta lại mất ăn mất ngủ với người lướt qua đời mình dù chỉ là trong gang tấc....
Cuộc sống vốn dĩ chẳng công bằng, có chăng công bằng chỉ do tự mình tạo nên
Có lẽ không ít lần bạn đã than vãn, oán trách cuộc sống này thật bất công. Đôi khi bạn cố gắng thật nhiều nhưng kết quả lại không được như mong muốn...
Nhìn cánh phượng rơi chợt nhớ đến kí ức của mùa hè năm xưa
Tháng năm về cùng với cái nắng chói chang và những cơn mưa rào đầu hạ chợt đến rồi đi một cách vô tình và hững hờ. Đâu đó đã vang lên bản nhạc râm...