STT chúng ta yêu nhiều bao nhiêu rồi cũng gặp phải những ngã rẽ

Đăng bởi: Bằng Lăng

Chỉ mới đây thôi, chúng ta nắm tay nhau, hứa một câu sẽ đi tới cùng trời cuối đất, tới khi nào hơi thở ngưng lại, mới dám buông tay nhau. Ấy vậy mà giờ đây, yêu thương lạc lối.

Rồi chúng ta rẽ về hai con đường riêng biệt, một lối đi không chung đường nhưng dám chắc đưa ta đến với tình yêu đích thực.

 

Giờ đây, em tập làm quen với việc phải quên đi những điều quen thuộc mà anh và em đã dành cho nhau. Bước đi về phía không có anh! Ngã rẽ em sẽ đi, trái tim em khép lại mảng yêu thương.

 

Đoạn đường mà ta đang muốn bước, bây giờ chỉ còn lại mình em. Ngã rẽ đôi đường em trông thấy chỉ còn nỗi hớ mang tình xanh. Tình cờ đén và tình cờ yêu, và như bao chuyện tình cờ và lúc này là tình cờ quên chắc có lẽ 1 mình chờ.

STT chúng ta yêu nhiều bao nhiêu rồi cũng gặp phải những ngã rẽ

Đang đi trên đoạn đường thì chợt ngã hai chia đôi đường ta. Đoạn đường vắng anh bắt em phải tự bước đi một mình thế sao hỡi anh.

 

Ta chia tay nhau, không chỉ riêng mình anh đau. Những người kia bên lề cũng đau anh có biết không. Em chẳng biết vì do em hay cho cả hai mà anh phải bước đi. Giờ đây, ngã hai chỉ còn mình em lẻ loi và cô quạnh….

 

Rồi từ đây đôi ta hai lối,đường của em em cứ bước đi. Và hãy xem như hai chúng ta chưa từng gặp. Ngày mai lỡ nếu có gặp nhau,một hai câu quan tâm đến nhau rồi đi thôi đừng để trái tim ngậm ngùi.

Ngày đôi ta gần nhau anh đã không biết rằng anh là người may mắn khi anh có em trong cuộc đời. Để đến bây giờ đây khi em xa mất rồi thì anh mới biết đời anh đã mất luôn linh hồn....!

 

Dừng lại yêu thương thôi anh bởi em chẳng muốn đau thêm một lần nữa. Mưa rồi cũng tạnh và rồi nắng sẽ lên.  Một mình em quen rồi, em sẽ về nơi hai chúng ta không cùng lối.

STT chúng ta yêu nhiều bao nhiêu rồi cũng gặp phải những ngã rẽ

Đường ta đi giờ đây rẽ lối, hai ngã đường chia đôi. Biết khi nào có ngày gặp lại. Để lại đây một niệm khúc cuối cho lòng thêm nhức nhối.

 

Vậy là câu chuyện xưa nay kết thúc thật rồi. Những giấc mơ thả trôi giữa đời và bây giờ đây ta cất bước ra đi. Trách than gì nữa trước khi biệt ly.

 

Vào hôm ấy ta chọn lìa xa, hai cuộc đời hai ngã. Thời gian rồi cũng hóa xa lạ, niềm kiêu hãnh xô dài khoảng cách, ai cũng luôn cho mình đúng. Và người kia sẽ hối tiếc ngày sau.

 

Từng đoạn đường dài cứ lướt qua. Tôi nhìn mà lòng còn đầy những xót xa. Điều gì còn lại giữa chúng ta. Để rồi lạc vào nỗi buồn chẳng lối ra.

 

Lời kết: Chuyện tình yêu đẹp có đến đâu muôn đời vẫn phải đi qua bể dâu. Biết bao lần mình ngồi tựa nhau nhắc nhau hạnh phúc quý giá thế nào. Rồi chính ta lại quên hết chẳng níu giữ lại, chẳng để tâm đã đúng hay sai.

Từ khóa tìm kiếm google: stt tình yêu buồn, hai người hai ngả, ngã rẽ con đường, ngã rẽ tình yêu

Cùng chủ đề

STT thời gian đủ dài sẽ giúp em quên anh
Em đã tưởng mình sẽ chẳng bao giờ có thể quên anh, chẳng bao giờ có thể tha thứ cho anh để bắt đầu một cuộc sống mới. Vậy mà, thời gian đã giúp em...
STT xin lỗi, em không còn yêu anh nữa
Giờ đây, giọt nước mắt đã khô, xin lỗi, em không còn yêu anh nữa, mọi thứ thuộc về anh đã không còn liên quan đến em nữa.
STT yêu thương đâu chỉ là lời nói mà còn có hành động đi kèm
Yêu thương chân thật là một phần tất yếu trong đời sống tinh thần của chúng ta, nhưng biểu hiện của yêu thương lại khác nhau ở mỗi người và sẽ có đôi...
Stt vì ta lỡ hẹn nên ta lạc nhau đến tận muôn đời
Người ta có thể hứa hẹn hành động, nhưng không thể hứa hẹn cảm xúc, bởi cảm xúc không thể tự chủ. Ai hứa hẹn sẽ yêu thương mãi mãi, hay căm thù mãi...
SStatus buồn khi quyết định kết thúc một tình yêu khiến cho chúng ta phải nghẹn ngào, xót xa
Có một ngày nào đó một người hỏi một người thế nào là yêu thương. Một người kề sát tim một người và trả lời – Không biết!. Có một ngày nào đó một...
Phải chăng sau tất cả chúng ta chỉ còn lại dư âm
Anh thường hay đi về con phố quen, nơi ngày xưa ta vẫn hẹn hò. Như còn đây, vang vọng bao dư âm. Tiếng nói và nụ cười của em…
Mùa đông sang, mùa cô đơn đến, em co ro trong cái lạnh đất trời. Bàn tay đưa ra, chẳng được ủ ấm mà chỉ nhận được cái nắm tay lạnh toát của trời đông. Trí nhớ sực tỉnh rằng mình đã lạc mất nhau tự bao giờ, em đi tìm anh giữa những dòng người đông đúc mỗi ngày.
Mùa đông sang, mùa cô đơn đến, em co ro trong cái lạnh đất trời. Bàn tay đưa ra, chẳng được ủ ấm mà chỉ nhận được cái nắm tay lạnh toát của trời đông...