Stt biển và những nối nhớ lặng thầm

Em đi chân trần lên nền cát láng mịn, có chút khó đi nhưng em đã quen với cảm giác này rồi. Em được sinh ra ở làng chài ven biển, cái nắng ấm áp lúc nào cũng sản sinh ở nơi đây. Em mỉm cười sãi từng bước đi nhẹ nhàng, em dừng lại và ngồi xuống một nơi khuất nắng để ngắm biển, lâu rồi em không đến đây em nhớ cái mùi mằn mặn và cái cảm giác khoan khoái khi hít thở hương vị đặc trưng của biển. Em nhìn từng đợt sóng vỗ về ôm lấy bờ cát rì rào hát khúc tình ca khiến em bỗng dưng nghĩ về anh – người đã kể cho em nghe chuyện tình của biển và sóng.
Em đi chân trần lên nền cát láng mịn, có chút khó đi nhưng em đã quen với cảm giác này rồi. Em được sinh ra ở làng chài ven biển, cái nắng ấm áp lúc nào cũng sản sinh ở nơi đây. Em mỉm cười sãi từng bước đi nhẹ nhàng, em dừng lại và ngồi xuống một nơi khuất nắng để ngắm biển, lâu rồi em không đến đây em nhớ cái mùi mằn mặn và cái cảm giác khoan khoái khi hít thở hương vị đặc trưng của biển. Em nhìn từng đợt sóng vỗ về ôm lấy bờ cát rì rào hát khúc tình ca khiến em bỗng dưng nghĩ về anh – người đã kể cho em

Khi buồn, người ta muốn ra biển, khi cô đơn, đứng trước biển để thấy lòng mình được trải rộng, mênh mông toả theo những con sóng trắng… muốn ngắm biển và thả mặc cho tâm hồn bay theo gió biển… Không dịu êm, chẳng ồn ào, chỉ duy có những khúc đoạn mà sóng vô tình đập mạnh vào bờ đá, lúc đó ta mới thấy nó ồn ào, còn bình thường ư, chỉ nhẹ thôi, rất khẽ…

 

Có em, anh có người trong mộng. Biển khát thời gian đã qua rồi. Sóng chẳng bạc đầu, trăng chẳng lặn. Thủy triều khao khát mãi không thôi.

 

Em đi chân trần lên nền cát láng mịn, có chút khó đi nhưng em đã quen với cảm giác này rồi. Em được sinh ra ở làng chài ven biển, cái nắng ấm áp lúc nào cũng sản sinh ở nơi đây. Em mỉm cười sãi từng bước đi nhẹ nhàng, em dừng lại và ngồi xuống một nơi khuất nắng để ngắm biển, lâu rồi em không đến đây em nhớ cái mùi mằn mặn và cái cảm giác khoan khoái khi hít thở hương vị đặc trưng của biển. Em nhìn từng đợt sóng vỗ về ôm lấy bờ cát rì rào hát khúc tình ca khiến em bỗng dưng nghĩ về anh – người đã kể cho em

 

Không gió thổi, biển làm gì có sóng

Không có em, anh đơn lẻ trên đời

Vành trăng kia dẫu vàng rực giữa trời

Sóng lúc trắng, lúc thẫm xanh màu ngọc.

Có một thời biển và sóng yêu nhau. Người ta bảo biển là mối tình đầu của sóng. Sóng vỗ về ôm bờ cát trưa nóng bỏng. Biển dạt dào hát mãi khúc tình ca.

Dòng sông em bắt đầu từ biển của anh.Có lẽ thế, nên lòng sông không phẳng lặng. Biển của anh lúc dịu êm, lúc thâm trầm xa vắng, nên sông cứ cồn cào những lúc triều lên.

 

Đứng trước biển trầm lắng mọi bài ca. Em chẳng dám cô đơn cùng nỗi nhớ. Sợ biển hờn trách tình yêu dang dở Rồi có đứa thất tình tìm tới biển làm thơ.

 

Anh dắt em đi bên sóng biển trập trùng

Nghe dã tràng kể chuyện ngày xưa xa vắng

Dù vẫn biết tình em trong trắng

Vẫn mong mình thuộc lòng chuyện cổ tích ngày xưa….

 

Em đi chân trần lên nền cát láng mịn, có chút khó đi nhưng em đã quen với cảm giác này rồi. Em được sinh ra ở làng chài ven biển, cái nắng ấm áp lúc nào cũng sản sinh ở nơi đây. Em mỉm cười sãi từng bước đi nhẹ nhàng, em dừng lại và ngồi xuống một nơi khuất nắng để ngắm biển, lâu rồi em không đến đây em nhớ cái mùi mằn mặn và cái cảm giác khoan khoái khi hít thở hương vị đặc trưng của biển. Em nhìn từng đợt sóng vỗ về ôm lấy bờ cát rì rào hát khúc tình ca khiến em bỗng dưng nghĩ về anh – người đã kể cho em

 

Đứng một mình trước biển anh ơi! Biết nói gì với ngàn con sóng vỗ. Trời bao la thênh thang nhiều nỗi nhớ. Và em biết kể thế nào cho cát trắng cảm thông.

Có đôi lúc... một mình nơi đây, chỉ còn ta và biển, đứng trước biển, ta tự do tự tại, ta thuộc về biển, biển thuộc về ta…nhìn về phía xa chân trời, nhìn những con sóng cuộn trào xốc nổi, những cánh chim hải âu chao liệng trên bầu trời, tận hưởng làn gió mát lành, mang theo chút mặn mòi biển cả, gửi đến ta hương vị của thiên nhiên, gửi đến anh lời thì thầm của biển, của ta...

 

Biển dịu dàng, biển bỏ quên dịu êm. Mà xôn xao trước tình em nóng bỏng. Nhớ dáng người ở bên kia đại dương sâu rộng. Không biết giờ này có đứng trước biển… nhớ em.

 

Biển rộng chi mà trống trơn rợn mắt. Tôi không em như biển không bờ. Sóng úp mặt vặn mình đứt vỡ. Em không về thương tôi trăng lên.

 

Nếu không được về với biển. Em chẳng mơ thành dòng sông. Những con sóng phủ lên bờ bãi. Ồn ào mà trống trải mênh mông.

 

Một ngày mùa đông, lang thang trên biển. Từng cơn gió thổi vi vu. Tiếng sóng nhẹ nhàng như ru những kí ức ngủ ngoan trong cơn đau mê mải…

 

Sóng bạc đầu từ đó phải không anh? Còn ngàn năm biển xanh vẫn huyền bí? Không đâu em biển chẳng hề chung thủy. Dẫu bạc đầu sóng vẫn mãi thủy chung.

 

“Anh sẽ là Sóng, còn em là bờ cát êm dịu cho con Sóng anh luôn tìm về bến bờ bình yên và hạnh phúc”… 

 

Em đi chân trần lên nền cát láng mịn, có chút khó đi nhưng em đã quen với cảm giác này rồi. Em được sinh ra ở làng chài ven biển, cái nắng ấm áp lúc nào cũng sản sinh ở nơi đây. Em mỉm cười sãi từng bước đi nhẹ nhàng, em dừng lại và ngồi xuống một nơi khuất nắng để ngắm biển, lâu rồi em không đến đây em nhớ cái mùi mằn mặn và cái cảm giác khoan khoái khi hít thở hương vị đặc trưng của biển. Em nhìn từng đợt sóng vỗ về ôm lấy bờ cát rì rào hát khúc tình ca khiến em bỗng dưng nghĩ về anh – người đã kể cho em

 

Biển lặng sóng, những con sóng không còn vỗ bờ cát… chỉ nghe tiếng vi vu vi vu theo cơn gió chiều của Biển! Ngủ yên nhé Biển …

Em nhận ra em lạc lõng giữa những con sóng biển, có chăng em chưa bao giờ thuộc về nơi này, chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ là nơi thứ hai mình sinh ra thêm một lần nữa, có chăng Biển chẳng bao giờ là của em, phải không anh? 

 

Lời kết: Vậy đấy, cứ nhắc đến tình yêu là người ta thường so sánh với biển, với sóng, với thuyền và bờ bến. Biển dẫu cho có dữ dội và khắc nghiệt đến nhường nào thì trong mắt chúng ta biển vẫn đẹp, vẫn quyến rũ. Cái bí ẩn của biển thôi thúc lòng người muốn tìm đến và khám phá.

Có thể bạn quan tâm