STT Một người bước đi là một khoảng trống chẳng thể lấp đầy

Đăng bởi: Bằng Lăng

Nỗi nhớ, như một cái gì đó không tên tuổi, lạ lắm, bí ẩn lắm, mà chưa chắc khám phá cả đời đã thấy đủ. Mỗi người ai cũng có một khoảng trống không thể lấp đầy. Với em, anh chính là khoảng trống ấy…

Thời gian cũng chẳng lấp được, cho dù có một người giống như thế, cũng không thể lắp đầy, vì đó không phải là người trong khoảng trống ấy.

 

Đôi khi chỉ là khoảng trống của một người để lại… mà cho dù có cả thế giới vẫn không thể lấp đầy.

 

Đôi khi tìm cách lấp đầy khoảng trống mới nhận ra chẳng có lấp nổi một khoảng trống vô hình.

 

Bởi đó là khoảng trống của tâm hồn, khoảng trống của tình yêu, của tình thương mà không phải ai hay bất kì thứ gì có thể thay đổi được.

STT Một người bước đi là một khoảng trống chẳng thể lấp đầy

Em muốn cả thế giới này vì có em mà khác đi một chút. Mà thế giới của em chính là trái tim anh. Nhưng anh đã đẩy em ra khỏi cái thế giới đó. Bao giờ em mới lấp được khoảng trống đó cho đầy.

 

Có những khoảng trống không biết vì lẽ gì mà càng ngày càng sâu. Không lớn nhưng chẳng bao giờ lấp đầy. Có người đã có thế giới khác để lấp đầy rồi. Chỉ mỗi mình tôi tự tội nghiệp chính bản thân mình.

Nụ cười của em nay cũng là nước mắt em, khoảnh khắc rời xa anh nhìn em vẫn sẽ gắng cười. Trái đất tròn mà lòng người quá lớn, chẳng biết thế nào chỉ biết duyên mình vậy thôi.

 

Khi một người nào đó đặc biệt quan trọng rời ta mà đi thì ta lại chết trong lòng một chút, tình cảm cũng vì trải qua sóng gió mà chẳng còn được vẹn nguyên.

 

Không phải vết thương nào chảy máu mới là đau nhất. Có những vết thương không nhìn thấy máu mới thực sự là vết thương đau nhất.

STT Một người bước đi là một khoảng trống chẳng thể lấp đầy

Từ ngày anh đi em chợt nhận ra là có những người chỉ có thể ở trong tim ta chứ không bao giờ có thể bước cùng ta đi đến cuối cuộc đời.

 

Chiều xuống, khi cái nắng và nóng đã dịu đi, ranh giới giữa trong và ngoài nhà như được xoá nhoà. Không gian trong nhà như được mở rộng ra bên ngoài. Một khoảng trống như nó vốn có trong tự nhiên.

 

Cuộc sống của em có vẻ tốt hơn mỗi ngày xét theo khía cạnh nào đấy. Nhưng vẫn có những khoảng trống không thể lấp đầy. Từ rất lâu, lâu tới nỗi em nhớ rằng, bao nhiêu năm em xa anh là bấy nhiêu năm khoảng trống.

 

Lời kết: Nỗi cô đơn tạo thành những khoảng trống. Bạn càng muốn trốn chạy thì nó càng bám đuổi. Bạn càng muốn vùi lấp thì nó càng dễ quay lại vùi lấp chính bạn. Điều chúng ta nên làm là đừng nên tìm cách lấp đầy khoảng trống ấy.

Từ khóa tìm kiếm google: khoảng trống, lấp đầy khoảng trống, khoảng trống của một người, khoảng trống của em

Cùng chủ đề

Stt về cuộc sống bon chen ngoài kia khiến ta cần những khoảng lặng
Khi cuộc sống quá bon chen khiến bạn ngột thở, hãy thôi đối đầu với nó. Đi một chỗ thật xa, thật yên tĩnh hít thật sâu, thở thật mạnh để mọi thứ trở...
STT Trái tim em băng giá cần một người mang nắng đến hong khô
Nếu như có một ngày, nước mắt của em chẳng rơi. Thì đó là lúc trái tim đóng băng rồi. Nói dối với một người, trái tim của anh có vui?
STT phố xã tấp nập, dòng người đông vui nhưng ta vẫn lạc lõng
Không biết vì lý do gì mà trong một con người lại tồn tại hai thái cực song song như vậy. Bên ngoài luôn tỏ vẻ vui tươi, nói nói cười cười còn bên...
Stt ngày dài lê thê khi có một nỗi buồn và cô đơn mênh mông, hoang hoải
Có những ngày con phố ủ rũ và dài lê thê với những cơn mưa dai dẳng, nỗi lòng buồn không biết chất chứa nơi đâu, chỉ thấy lòng không sao vơi đi nổi....
STT đứng giữa biển người tôi vẫn thấy cô đơn, lạc lõng
Cô đơn khi một mình chênh vênh. Nhưng có lẽ, cô đơn nhất là khi đứng giữa một biển người ta vẫn cảm thấy....lạc lõng...và cô độc... một mình.
Hãy gửi trọn nỗi cô đơn của bạn trong những Stt buồn nhất
“Cả một thời thơ ấu mong được lớn, đâu có biết lớn lên chỉ buồn thêm..”, đúng thế, trên con đường đời, sẽ chẳng có ai là được an nhiên vĩnh cửu, sẽ...
Stt cà phê đắng với những nỗi buồn dài rộng thấu tận tâm can
Cà phê đen, cà phê đắng... cà phê trong mắt nhiều người vẫn còn đó gợi lên nét hoài nghi về sự quyến rũ, và mối phân vân tự vấn sức hút mãnh liệt ấy...