Chẳng có gì đáng sợ bằng sự cô độc trong bóng đêm

Đăng bởi: Bằng Lăng

Có lẽ đêm là khoảng thời gian người ta sống thật nhất... bao nhiêu cảm xúc chẳng thể nào che giấu. Sống để thấy mình có hay không khờ dại. Tồn tại để thấy người có hay không đổi thay...

Ta giam mình ta trong đêm tối, để tự trách trái tim ta sao dại khờ

Ta giam mình ta trong đêm tối, để nhận ra lối đi sai bao ngày qua.

 

Những bóng tối lướt trên đường phố, như âu lo lướt trôi trong em. Cho môi em một bông hoa gầy, cho tim em một cơn mưa dài.

 

Những bóng tối vẫn đi lạc lối, vao âm thanh chói chang trong em. Ngủ đi dòng sông của đêm trôi đầy, ngủ đi ngày mai của đêm đang về.

 

Này những bóng tối bước trên đường phố, này bao âu lo lướt trôi trong em. Nở trên môi em một đóa hoa gầy, lạnh trong tim em một cơn mưa dài.

 

Cho tôi quên đi bóng tối, cho tôi quên đi môi cười, cho tôi quên đi niềm đau rã rời! Bao nhiêu năm tôi chôn vùi mình trong bóng đêm tình em như thế chưa đủ sao!

Chẳng có gì đáng sợ bằng sự cô độc trong bóng đêm

Nhìn một người yên bình chết đi khiến chúng ta nghĩ đến sao băng; một đốm sáng giữa triệu đốm sáng trên bầu trời mênh mông, bừng lên trong khoảng khắc chỉ để mãi mãi biến mất vào bóng đêm bất tận.

 

Rồi có những đêm dài trằn trọc hoài không ngủ được, có những ngày ta bỗng thấy cô đơn, ta lặng yên giữa dòng đời vẫn trôi không ngừng nghỉ. Hay đơn giản chỉ là những đêm trời thu mưa bay mà chẳng còn ai tâm sự, còn lại gì ngoài khói buồn tri kỷ, còn có gì để ta đốt những ưu tư...?

 

Đêm thì dài người thì rất mong manh

Biết trốn vào đâu để giấu mình yếu đuối

Đôi khi chỉ cần một vài lời thăm hỏi

Nhưng người ta quên, hoặc nói với ai mất rồi…

 

Thật khó ngủ khi màn đêm buông xuống, lòng trào dâng cô đơn và buồn tủi khi người mình thương ko hề thương mình..

 

Nhiều lúc tỏ ra thật vô tình…để rồi đêm về nhận ra ta đang khóc… Nhiều lúc tỏ ra thật nhẫn tâm…để rồi đêm về nhận ra ta đang đau… Nhiều lúc tỏ ra thật cứng cỏi…để rồi đêm về nhận ra ta thật yếu mềm… Nhiều lúc cười thật tươi cùng ai…rồi đêm về nhận ra ta cô độc..

Nếu như không phải là đêm khuya, nó sẽ chạy ra tắm mưa để những giọt mưa kia xóa tan đi những day dứt trong lòng. Trời mưa rồi trời lại tanh. Trời tối rồi trời sẽ sáng. Còn lòng nó giờ đây ngổn ngang suy nghĩ.

 

Màn đêm lại buông xuống, tớ vẫn đang thức cậu ạ. Đêm càng khuya thì nỗi nhớ cậu lại càng nhiều hơn, cậu có biết không?

 

Đêm là lúc ta sống thật với mình nhất, không còn phải giả tạo với chính cảm xúc cô đơn trong con người mình, có thể khóc nếu buồn, không phải cười giả tạo và không phải phiền đến cuộc sống của bất kì ai.

 

Tâm hồn tôi chẳng thể ngủ yên. Trong màn đêm cô đơn mình tôi với tôi, nhắm mắt buông xuôi mọi sự mệt mỏi nhưng kỉ niệm giữa tôi và anh lại hiện lên trong tôi.

Chẳng có gì đáng sợ bằng sự cô độc trong bóng đêm

Bầu trời đêm nhiều sao nhưng vẫn có một vì sao lẻ bóng cô đơn một mình ở phía bầu trời. Vì sao đó chẳng hẳn là hiện thân của cuộc đời tôi.

 

Trong lòng mỗi người chúng ta đều có một vết thương, như một bí mật không thể đụng đến, không thể phơi bày, cũng không thể nói ra với ai…chỉ mỗi khi đêm xuống, khi chúng ta cùng cực đến yếu lòng, mới không tự chủ được mà thốt ra cái tên ấy. Nhưng rồi cũng được gì đâu. Sau cùng vẫn chỉ là chờ đợi và thất vọng.

 

Màn đêm buông xuống là lúc tôi nhiều tâm trạng…. Tôi chỉ muốn vứt bỏ hết sau lưng mọi thứ để trở về với thời còn bé nhỏ chỉ ăn chơi và vui đùa với lũ bạn mà không phải suy nghĩ,lo lắng về những thứ sắp diễn ra. Tại sao phải chen chân xô bồ vào cái xã hội này!! Bước tiếp và không ngừng lại.

 

Đêm dài dằng dặc, mình tôi ôm nỗi nhớ nhung, sầu muộn ai đã gieo vào lòng. Màn đêm tĩnh lặng, dòng suy nghĩ miên man, người ở phương xa mang theo cả trái tim tôi đi mãi.

 

Đêm, là hiu quạnh, là tĩnh mịch, là vắng vẻ. Bên ngoài mưa từng hạt tí tách rơi, điểm tô cho vẻ đẹp tĩnh mịch của bóng đêm. Trời đêm đen hòa lẫn với tiếng mưa rơi nhè nhẹ tạo thành một màn đêm hiu quạnh, lay lắt.

 

Thức đêm nó đang dần trở thành một thói quen trong tôi, mặc dù biết sáng mai thức dậy sẽ mệt lắm. Đã bao lần tự hứa sẽ phải đi ngủ thật sớm, tập yêu thương bản thân mình nhiều hơn nhưng nằm xuống thì không thể nào ngủ được.

Chẳng có gì đáng sợ bằng sự cô độc trong bóng đêm

Không gì sợ bằng cảm giác trong đêm, lật một trang cá nhân quen thuộc, thấy một người từng thân như hơi thở đang hạnh phúc với một người khác. Đúng lúc ấy, giai điệu của ngày xưa cũng được bật lên. Cảm giác rùng mình trong đêm.

 

Ban đêm là sự cô đơn, tôi đã khóc khi mọi người đã ngủ, khóc cho đến khi cạn cả nước mắt cho những chuyện đã xảy ra liên tiếp làm tôi đau lòng. Nhưng không biết làm gì khác ngoài việc ôm lấy mình mà khóc.

Mỗi khi đêm về cảm giác ấy thật xót xa, thế nhưng khi thức giấc lại quay về với cuộc sống hiện tại vẫn phải cố gắng lắm như chưa từng có chuyện gì xảy ram có đôi lúc cười nhạt, không hiểu sao mình làm được như vậy nhỉ.

 

Lời kết: Tôi muốn bước ra ánh sáng, thôi những ngu ngơ mơ màng . Nhận được một tình yêu rõ ràng, tôi xin em cho tôi một lần để năm tháng kia sẽ được gọi tên.

Từ khóa tìm kiếm google: stt trong đêm, nỗi sợ bóng đêm, cô đơn trong bóng đêm, bóng tối, những stt bóng tối hay nhất.

Bài viết mới

STT anh đã chọn ra đi thì mong anh đừng ngoảnh lại, em vẫn ổn
Nếu anh đã nói một lời chia tay, xin anh cứ bước đi, dù phía sau lưng anh em có gào khóc và kiệt quệ. Nhưng đó là cuộc đời của riêng em, một cuộc đời...
STT vì cả hai ta mình dừng lại thôi anh, em mệt mỏi lắm rồi
Anh à, em mệt mỏi rồi. em muốn chia tay, em chỉ thương anh đến giây phút này thôi’. Là rất khó để quên anh đi, em biết chắc điều đó. Dù trong lòng em...
Chẳng biết tôi chọn cô đơn hay cô đơn chọn tôi, chỉ biết càng lớn tôi càng cô đơn
Đã có khi tôi nghĩ rằng mình cần tìm một ai đó để sẻ chia những nỗi buồn miên man của trái tim này. Nỗi buồn về một mối tình không trọn vẹn, nỗi buồn...
STT sống hết mình cho hiện tại và sống hi vọng cho ngày mai
Bất luận ngày hôm nay đáng lưu luyến thế nào thì ngày mai cũng sẽ không chần chừ đến để thay thế, bất luận chúng ta chống chọi hay bình thản, sinh...
STT là con gái phải bản lĩnh và mạnh mẽ, đơn giản vì yếu đuối chẳng để ai xem
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trao cuộc đời vào tay ai đó, ngoài chính bản thân mình. Chẳng phải chúng ta luôn đấu tranh để có được sự độc lập và tự...